Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Giọt nước mắt trong tháng năm sống còn

Bài thơ “Một nhà văn ở lại” nằm trong tập “Mùa biến ảo” của Nguyễn Quang Hưng. Bài thơ mang niềm tiếc nhớ và ý thức về sự tiếp nối trên con đường nhân sinh, nghệ thuật.

Có người vừa ngủ lại

Giấc sớm ngày không tỉnh dậy

Trên đường chúng ta còn đi tiếp

***

Người dừng lại khi còn muốn đi nữa

Khi những nghĩ mới còn lên

Có thể ngay trên chiếc gối ướt nhàu giường bệnh

Mà không sao hiện được thành chữ

Chỉ như ký tự mấp máy

***

Điều gì nôn nao thế

Khi một nhà văn không kịp làm gì nữa

Cho ngày tháng chung chúng ta đẹp lên

Khốn khổ cho chúng ta khi nhận ra

Không làm gì hơn được nữa cho người

Ngay cả một lời cảm ơn

***

Chỉ còn những lần gặp để nhớ lại

Những thoáng buồn không muốn nói ra

Điểm thành giọt nước mắt lóe sáng

Rơi trong năm tháng sống còn

***

Một nhà văn ở lại

Gửi cho chúng ta đôi mắt thắm

Phía mây kia đằng cuối chân trời

Và tình yêu hoa cỏ của người

Còn mọc lên trên đường đau nhói

Tho ve nghe thuat anh 1

Tập thơ Mùa biến ảo của Nguyễn Quang Hưng. Ảnh: FBNV.

Lời bình

Nhà văn nói riêng và nghệ sĩ nói chung là những người vừa sống cuộc sống đời thường, vừa sống đời nghệ thuật. Hai thế giới ấy soi vào nhau, thấm vào nhau, có thể không trùng khít, nhưng luôn đòi hỏi một thái độ dấn thân tận cùng của người nghệ sĩ. Vừa nhạy cảm, lại vừa sống nhiều hơn một cuộc đời, ở đỉnh cao của trải nghiệm, những vui buồn, hạnh phúc, đớn đau, khắc khoải đã ngưng kết thành nghệ thuật.

Bài thơ của Nguyễn Quang Hưng viết về sự “ở lại” của một nhà văn, hiểu theo nghĩa là anh ta đã không còn tiếp tục cuộc hành trình nhân sinh nữa. Những ý tưởng, những dự định, những hi vọng làm cho cuộc đời đẹp hơn lên cũng dừng lại. Chính điều đó tạo nên không khí cảm thương và tiếc nhớ bao trùm bài thơ.

Một nhà văn ở lại mang cái nhìn của người còn dấn bước. Con đường nhân sinh, con đường nghệ thuật trong ý nghĩa mang tính lịch sử không hẳn đã mất đi sự hiện diện của người ở lại. Giọt nước mắt lóe sáng, đôi mắt thắm và tình yêu cuộc đời của nhà văn vẫn sống.

Những giá trị nghệ thuật sống lâu hơn đời người nghệ sĩ. Chính vì thế, dẫu thương nhớ hay tiếc nuối, cảm thức ấy cũng nằm ở phía xác thân hữu hạn. Hành trình nghệ thuật vẫn tiếp diễn, hành trang của người “ở lại” vẫn có thể đi cùng người dấn bước trên “con đường đau nhói”.

Phận người cỏ dại

“Khúc 24” nằm trong trường ca “Gửi” của Thy Nguyên. Tập trường ca này là thông điệp gửi đến nhà văn, người đã sống với buồn vui dâu bể của nhân sinh.

Ta làm sao thấy được thời gian?

Bài thơ “Có thể” của Trương Đăng Dung mang đến những suy tư về sự tồn tại hữu hình của thời gian trong đời sống con người.

Nguyễn Quang Hưng