Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Giới hạn của tình yêu

Bài thơ “Không đề” của Thảo Phương là nhịp thở từ trái tim hóa đá. Ở đó, những song hành của “có thể” và “không thể” cho ta cái nhìn về giới hạn của tình yêu.

Em gửi anh bài thơ người khác

Trái tim em đã cạn nguồn

Ngày mai em không làm thơ nữa.

***

Em những tưởng

Tình yêu làm tượng đá rùng mình thức tỉnh

Trong hạnh phúc làm Người…

Hết bàng hoàng rồi

Đá trở về bệ cũ

Nét buồn ngưng lại trên môi.

***

Điều có thể

Đã trở nên

Không thể…!

Nắng lịm trên mắt đá vô tình

Chỉ còn lại hoàng hôn

Và trái tim đau -

Không biết mình đau nữa…

Lời bình

Bài thơ của Thảo Phương có tên là Không đề. Đó là cách diễn đạt nhằm mơ hồ hóa một thực tại cảm xúc, một suy tư trong sâu thẳm tâm hồn người con gái. Gọi tên ra sợ nỗi đau lại cựa mình thức dậy. Không đề là một cách ngụy trang, giấu đi những giọt nước mắt âm thầm.

Tình yêu và hạnh phúc trong đời này, như một triết gia đã nói, sẽ cần nhiều ảo tưởng. Nhưng đó là những ảo tưởng mang niềm tin mãnh liệt về sức mạnh làm tượng đá rùng mình thức giấc. Người con gái trong bài thơ của Thảo Phương có lẽ đã nuôi dưỡng “những tưởng” ấy bằng tất cả sinh lực của trái tim và tuổi trẻ.

Khi yêu, người ta không có thời gian và tâm trạng để nghĩ về những giới hạn, rủi ro, bất trắc có thể xảy ra. Cũng chẳng ai dừng lại để so đo, ngẫm nghĩ rằng tình yêu ấy, niềm tin ấy có phải là hiện thân của ảo tưởng. Chỉ khi nỗi đau làm trái tim bật khóc, họ mới nhận ra: Điều có thể / Đã trở nên / Không thể...

Nỗi đau đã trở thành vĩnh cửu. Những kết đọng sau cùng trong tứ thơ về giới hạn của tình yêu, cấu trúc hình tượng gợi lên những liên tưởng song hành: yêu - tin / ảo tưởng - tuyệt vọng. Khi nắng lịm trên mắt đá vô tình, trong hoàng hôn của niềm tin, trái tim đau bắt đầu hóa đá.

'Nếu em ngoái đầu nhìn lại'

Bài thơ “Nếu em ngoái đầu nhìn lại” của Hữu Việt đánh thức những rung động tinh tế, lặng thầm len giữa hai mùa, len giữa khoảng cách của tình yêu và xa cách.

Tiếng vọng từ trái tim

“Tiếng vọng” là một bài thơ giàu suy tưởng của Nguyễn Quang Thiều. Từ bài thơ, chúng ta có những khoảnh khắc nhìn lại chính mình.

Thảo Phương