Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Giờ em bên ai trở mình?

Như một bức tranh lập thể, bài "Biền biệt" của Nguyễn Bình Phương đem đến cho độc giả những hình dung khác nhau, tùy cảm xúc của mỗi người.

Ngửa mặt nhìn ngôi sao chết trắng

Mùi cây khô

Váng vất

Cồn cào.

***

Em huyễn hoặc một thời

Em dông bão

Giờ bên ai bên ai trở mình?

***

Kìa bông hoa nức nở trong yên tĩnh

Trăng hoang vu lượn sóng triền đồi

Kìa chiếc lá chót cành hơi thở cuối

Run lên trời không mây.

***

Đêm giấu lửa

Lòng tay rực cháy

Bao vu vơ tắt lịm bên đường

Đi và nhớ

Đi nghe trong tưởng tượng

Những lối mòn mất hút giữa vùng khuya.

***

Những lối mòn mất hút giữa vùng khuya...

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Trong bài Biền biệt, Nguyễn Bình Phương thể hiện sự nhạy cảm với những thầm thì bí ẩn phía sau ánh sáng, những nức nở trong tĩnh lặng, những thiêu đốt âm thầm giấu nơi lòng tay rực cháy hay cảm giác gai gợn giữa vùng khuya u tối.

Thơ anh là tiếng vọng từ âm bản của điệu sống quen với điều thầm lặng, những điều có thể cảm nhận mà khó nói ra một cách rành rẽ. Nét mơ hồ bí ẩn đa nghĩa đó giữ cho thơ Nguyễn Bình Phương sự lôi cuốn với người đọc.

Người đọc sẽ tự thiết lập cho mình một trật tự của mỹ cảm khi đến với thơ Nguyễn Bình Phương. Có thể đọc Biền biệt như một bài thơ tình. Cũng có thể đọc như một nỗi ám ảnh đời sống xoay quanh trục day dứt - dông bão - lửa cháy - tắt lịm.

Nhưng tôi tin rằng bài thơ cất giấu một tuyên ngôn nghệ thuật: Ý niệm về sự rời bỏ miền mĩ cảm đã trở nên sáo mòn và cũ kỹ: Bao vu vơ tắt lịm bên đường - Những lối mòn mất hút giữa vùng khuya.

Bây giờ

Phùng Tấn Đông sáng tác thơ, văn, làm báo, viết phê bình, khảo cứu. "Bây giờ" là bài thơ thể hiện rõ tư chất thi sĩ của anh.

Em tựa vào anh, anh tựa vào cay đắng

Bài thơ “Những ngôi sao” của Nguyễn Quang Thiều là một trong những thi phẩm điển hình cho tính mơ hồ, đa nghĩa của thi ca.

Nguyễn Bình Phương