Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Giếng và sao

Đinh Hoàng Anh không được đào tạo để theo nghiệp văn chương, nghệ thuật. Thế nhưng, tâm hồn chị dường như đã dành tất cả cho thơ ca.

Xin ngày đi nhanh lên, xin đêm về mau lên

Xin ánh trăng đừng soi, xin mây đừng che kín

Để một vì sao, một vì sao bay đến

một vì sao thôi... giếng nhỏ vẫn đợi chờ.

***

Giếng trong như bầu trời, giếng hiền như cơn mơ

Vòng sóng nhỏ mà âm vang lời biển cả

Vòng sóng mang tiếng dòng sông reo vỗ

Đón vì sao rơi xuống mỗi đêm về.

***

Suốt ngày dài, dưới Mặt Trời nóng bỏng sao đi

Để về đây âm thầm cùng giếng nhỏ

Để nhìn nhau thôi mà xa nhau muôn thuở

Qua trời đêm thăm thẳm khôn cùng.

***

Ôi! Giếng giận mình không có cái mênh mông của biển

để gào lên giận dữ

Giếng giận mình không tuôn chảy như sông

để gầm thét cho quên đi nỗi nhớ.

***

Xin đêm đừng vội đi cho lời sao dang dở

Như giọt lệ buồn rơi xuống giữa trời xanh

Xin gió đừng vội lay cho hình sao tan vỡ

Dù chỉ là mơ thôi nơi đáy giếng trong lành...

***

Xin giếng suốt đời trong, như niềm mơ tha thiết dịu dàng

Dù đi qua ngàn trời, đêm đêm sao trở lại

Dù chẳng được gần nhau qua muôn trùng tê tái

Và chỉ nỗi lặng im nghẹn ngào...

nói ngàn lời chung thủy của tình yêu.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ Giếng và sao có cái tứ thật hay: Sao soi vào đáy giếng, lòng giếng ôm ấp vì sao, như một sự gặp gỡ, một cuộc tình duyên thầm lặng, thủy chung giữa vũ trụ. Phải là một người có tâm hồn đắm đuối với tình yêu mới có thể nhìn ra sự hữu tình của vạn vật như thế.

Dĩ nhiên, giếng và sao là hai biểu tượng. Có thể ở đây, trong cấu trúc âm dương, giếng là người con gái, bé nhỏ lặng thầm, gìn giữ những khát khao mong chờ nơi đáy nước. Ngước lên trời một ánh mắt long lanh, trong giấc mơ hiền của giếng ẩn chứa tình yêu rộng dài như sông bể, thăm thẳm muôn trùng mà dịu dàng tha thiết. Vì sao kia chắc hẳn là anh, qua ngày dài, qua ngàn trời đêm đêm trở lại. Một giọt mắt soi vào giếng nhỏ, một tình yêu im lặng nghẹn ngào.

Bài thơ của Đinh Hoàng Anh giàu sắc thái tượng trưng với tứ thơ và hình tượng thật đẹp. Là giếng, là sao, là tình yêu, ngẫu nhiên hay định phận, con mắt ái tình mở giữa nhân gian đã nhìn thấy những tương giao kỳ diệu. Nhưng có điều gì dễ dàng đâu, xin gió đừng lay, đêm đừng đi để hình sao nơi đáy nước vẹn nguyên một niềm chung thủy.

Đinh Hoàng Anh