Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Gặp lại người xưa

Bài thơ của Nguyên Hương cho ta những cảm xúc bâng khuâng khi “Gặp lại” người xưa. Có ai không đi qua đôi lần thương nhớ trong đời?

Gặp lại người yêu cũ

Cười như chưa quen nhau

Vu vơ nhìn bóng lá

Nắng tan trên mái đầu.

***

Gặp lại người yêu cũ

Ngoảnh trông mây giăng bay

Chiều Hồ Tây gió lộng

Dốc Cổ Ngư đổ dồn.

***

Thơm mà chi hoa sữa

Lời thu xưa lắm rồi

Chuyện đã thành chuyện cũ

Người đã là người dưng.

***

Cười mà như có lỗi

Với những ngày đã qua

Gặp lại người yêu cũ

Quay đi mắt ướt nhòa.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Có ai đọc bài thơ của Nguyên Hương mà thoảng nhớ về một làn hương xưa cũ, từng thân quen, từng chờ đợi? Có chút gì ngượng ngập trong nụ cười gặp lại. Cố tỏ ra không quen biết chỉ là tự thú trước lòng mình về những hiện diện xưa chưa hề nguôi ngoai. Chẳng thế mà, bóng lá nôn nao, nắng tan trên đầu, gió Hồ Tây, dốc Cổ Ngư cứ dồn về trong hoài niệm. Chẳng nhớ gì, là người dưng đấy, sao lại trách hoa sữa thơm từ bao năm tháng?

Bài thơ nhẹ nhàng, lan thấm vào lòng ta bởi những rung cảm xa xưa vọng về trong khoảnh khắc Gặp lại. Đừng nhắc nữa lời của mùa thu xưa, tất cả đã thành chuyện cũ. Quay đi, chỉ nước mắt nhòa trên mi là hiện tại.

Hẹn nhau một nụ cười

Chúng ta cứ trôi đi trong cuộc đời mải miết, đôi khi đã để lỡ những lần gặp gỡ. "Hẹn nhau một nụ cười" của Trần Lê Sơn Ý nhẹ nhàng cho ta một lần dừng lại.

Ai về qua chỗ người thương?

Nguyễn Nhật Ánh đã quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh, thanh, thiếu niên Việt Nam qua những tác phẩm văn xuôi. Ông còn làm thơ và thơ ông rất đỗi dịu dàng.

Nguyên Hương