Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Gã lữ khách đến xứ sở buồn tênh

Đà Lạt mộng mơ, yên bình và chậm rãi. Cuộc sống có chút gì đó nghệ sĩ, thi vị, thanh thản và không xô bồ, bon chen.

Những người chưa từng đến chỉ nghe về Đà Lạt qua lời kể cũng đủ cảm thấy được cái trầm tĩnh và nên thơ ở nơi này. Còn với tôi, gã lữ khách đã một lần ghé qua xứ sở buồn tênh ấy, đã có những cảm nhận rất riêng, lấp lánh và diệu kỳ.
Mỗi lần đi đến một miền đất mới, một con đường mới với những trải nghiệm mới đã khiến tôi bỏ lại thành phố sau lưng, rời khỏi Sài Gòn nắng nóng lên vùng cao tìm cái se lạnh và lãng mạn ở thành phố mộng mơ. Đà Lạt chính là điểm đến tiếp theo trong hành trình “đi hoang” của mình.

Trải qua gần 320 km và sau hơn nhiều giờ đồng hồ, tôi đã có mặt tại trung tâm thành phố Đà Lạt. Thành phố mộng mơ ẩn hiện trong sương mù. Những ngôi nhà nhấp nhô xen lẫn vào những hàng thông xanh trải dài bao quanh cả thành phố. Tia nắng xế chiều không còn chói chang. Hít thở không khí trong lành, tôi khoan khoái nôn nao khám phá mọi ngóc ngách, cảm giác như mình sắp bước vào chuyến phiêu lưu kỳ thú trong truyện cổ tích vậy. Nhận phòng xong, tôi dạo một vòng quanh quanh hồ Xuân Hương, ghé quán Tài Ký trên đường Bùi Thị Xuân dùng ít rượu cho ấm môi rồi kết thúc một ngày dài bằng món bắp nướng trước trường đại học Yersin.

Sáng sớm ở Đà Lạt thời tiết rất lạnh. Khi tôi thức dậy, sương mù đã giăng khắp cả thành phố, xa xa phía những ngọn đồi cũng được bao phủ bởi một màn sương trắng xóa. Con người ở đây rất thong dong và vì thế đừng ngạc nhiên nếu bạn thấy 9 giờ sáng người ta vẫn còn uống cà phê sáng ở quán cóc ven đường.

Chia sẻ kỷ niệm du lịch Việt, nhận giải 30 triệu đồng

Ngoài giải nhất 30 triệu đồng, cuộc thi "Việt Nam diệu kỳ" còn có những giải thưởng hấp dẫn khác như tour du lịch nội địa, kỳ nghỉ ở resort 4 sao...


Người Đà Lạt thì tứ xứ, nhưng nói chung gần gũi, lãng mạn, hào hoa, sống bản năng và không quá câu nệ hình thức màu mè. Nếu thích chụp ảnh thì cứ cầm máy lên và bấm vô tư. Nơi đây đâu có thiếu mấy bác xe ôm nhiệt tình, hồ hởi chỉ đường không cần cám ơn hay những cô lao công luôn thân thiện, chào mời, giúp đỡ mọi người không toan tính. Đến với thành phố dung hợp này, người ta không nhất thiết phải gò ép vào những khuôn khổ mà cứ thế tự nhiên trơn tru với bản chất của chính mình, mọi khoảng trời riêng hội tụ tạo nên một thành phố muôn màu vùng cao nguyên gió lạnh.

Sau khi ăn sáng xong, tôi chuẩn bị đồ đạc và bắt đầu cuộc hành trình chinh phục đỉnh núi Lang Biang huyền thoại. Điều khiến tôi đặc biệt bị hút hồn ngay khi bước chân tới chân núi là màu vàng rực rỡ xung quanh sườn núi của loài hoa dã quỳ. Sương chưa kịp tan hết trên những cánh hoa pha lẫn tia nắng sớm ban mai lóng lánh càng tô thêm cho vẻ đẹp của loài hoa này. Nơi đây được ví như nóc nhà của Đà Lạt, từ trên đỉnh núi nhìn xuống bạn có thể thấy toàn cảnh thành phố nhỏ nhắn nằm thu mình trong một vùng kín đáo.

Trong một buổi chiều, tôi đã đến hồ Tuyền Lâm, Thiền viện Trúc Lâm, sau đó quay trở lại trung tâm thành phố ghé qua nhà thờ Con Gà. Mỗi nơi đều có một đặc điểm riêng, một nét đẹp không bị lẫn vào đâu và đặc biệt là cảm giác yên bình khó tả. Nắng đang dần tắt hết, xa xa mặt hồ Than Thở sóng gợn lăn tăn bởi làn gió nhè nhẹ, cảm giác se lạnh đã chạm đến da. Tôi không khỏi ngỡ ngàng với màu trời rất ư kỳ lạ. Cả vùng trời trong phút chốc chỉ còn lại một màu vàng gợi hoài niệm về quá khứ, hòa quyện vào sắc chàm mạnh mẽ và sắc lam truyền cảm hứng giúp tôi lấp đầy những cảm xúc còn trống. Tôi nghe thấy đâu đó trong hơi sương hương thơm ngào nhạt của đóa hoa tường vy nở muộn dưới những hàng cây rợp bóng chiều tà.

Kết thúc một ngày bận rộn, tôi trả phòng, ăn tối và ghé quán Dalat Night ngay đầu đèo trên con dốc đường Nguyễn Chí Thanh để thưởng thức tiếng nhạc du dương và ngắm toàn thành phố một lần nữa. Hai bàn tay ôm lấy cốc cà phê nóng, mơ màng trong ánh nến vàng của căn nhà xưa, với không gian nhạc Trịnh trầm ấm và cũ kỹ, ngoài kia là những cơn gió rít không thôi, tôi chợt thấy tấm thân nhỏ bé này tan ra giữa mênh mông vô tận. Quán nhỏ đầu đèo hôm ấy là hơi ấm duy nhất giữa rừng núi hoang vu gào thét.
Màn đêm buông xuống, tôi dạo một vòng chợ đêm mua quà biếu người thân và ăn vài củ khoai nướng. Trên hành trình trở về thành phố lúc nửa đêm, thung lũng của người trồng hoa sáng rực rỡ như một thị trấn thu nhỏ sáng bừng kỳ diệu trong đêm. Nơi ấy thật sự chưa bao giờ khiến người ta cảm thấy nhớ nhung như chính quê hương của mình như thế. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng, rồi tôi sẽ lại đi, rồi tôi sẽ lại hát ca bềnh bồng, sẽ hẹn lại một ngày gặp lại nơi đây và thoải mái ngao du khắp những nơi mà mình chưa thể đến.
 

"Việt Nam diệu kỳ" là cuộc thi dành cho các độc giả yêu thích du lịch. Độc giả gửi bài dự thi dưới dạng bài cảm nhận chuyến đi, hướng dẫn về các điểm du lịch độc đáo, hoặc đưa ra những sáng kiến để phát triển du lịch Việt. Ngoài dạng bài viết, bạn có thể gửi bộ ảnh hoặc clip. Bên cạnh giải nhất 30 triệu đồng, cuộc thi "Việt Nam diệu kỳ" còn có những giải thưởng hấp dẫn khác như tour du lịch nội địa, kỳ nghỉ ở resort 4 sao.

Xem thông tin về thể lệ cuộc thi TẠI ĐÂY.


* Để bình chọn cho bài viết, bạn vui lòng Vote trên trang fanpage Zing.vn TẠI ĐÂY

Bình chọn bài dự thi tuần 2 (17-23/11)

Độc giả Hồ Thanh Trúc

Bạn có thể quan tâm

Du lịch trong nước Đà Lạt Du lịch