Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Em tựa vào anh, anh tựa vào cay đắng

Bài thơ “Những ngôi sao” của Nguyễn Quang Thiều là một trong những thi phẩm điển hình cho tính mơ hồ, đa nghĩa của thi ca.

Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời

Anh nói vậy xin em đừng khóc

Những ngọn tóc em đang đổ xuống ngực anh

Như những rễ cây bò buồn trong sỏi đá

***

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa

Ta ôm nhau ngồi thở trước sao trời

Những ngôi sao tuyệt vời nhưng anh không tới được

Chẳng bao giờ anh hái được cho em

***

Anh đã gọi em về, không nỡ để em đi

Em non bấy đau trong từng sợ hãi

Em tựa vào anh, anh tựa vào cay đắng

Trái đất tựa vào những tinh tú thẳm xa

***

Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta

Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy

Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy

Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng

***

Trái đất đang ở đâu đêm nay một triệu năm về trước

Hay của triệu năm sau gió bụi, mây vàng

Và ta nữa khổ đau cùng hạnh phúc

Ta là hai kẻ cuối cùng hay hai kẻ đầu tiên

***

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa

Ta như hai đứa trẻ non mềm vừa mới sinh ra

Với hơi thở của người vừa ốm dậy

Ta ôm nhau ngước mắt gọi sao trời.

Lời bình

Nghệ thuật giao tiếp bằng tiếng nói bên trong, thông qua các hình thức, phương thức biểu đạt thẩm mỹ. Tiếng nói bên trong ấy càng sâu, càng đa dạng phong phú, càng nhiều tầng bậc, càng lôi cuốn, vẫy gọi công chúng. Để làm được điều đó, người nghệ sĩ sáng tạo phải làm giàu giá trị tượng trưng cho các hình thức - phương thức - phương tiện. Ở bài thơ này của Nguyễn Quang Thiều, chúng ta thấy thi sĩ đã có những dụng công như thế.

Bài thơ Những ngôi sao có khá nhiều biểu tượng: sao trời, rễ cây, sỏi đá, đêm, bình minh, rừng, biển, hai kẻ cuối cùng - hai kẻ đầu tiên… Những biểu tượng này ẩn chứa thông điệp đời sống, văn hóa, lịch sử, tôn giáo và cả quy luật tự nhiên, đồng thời nói lên thân phận con người trong hành trình đi trên mặt đất. Chính vì thế, bài thơ mang thông điệp rất sâu.

Có nhiều cách để đọc bài thơ này, nhưng ở tầng thứ nhất của chữ nghĩa - hình tượng, chúng ta bắt gặp những lo âu, run rẩy của kiếp người trước cuộc đời khó khăn cay đắng. Những khó khăn triền miên làm con người sợ hãi, họ nương tựa vào nhau và mơ mộng về những ngôi sao như một niềm cứu rỗi. Dẫu sao, trong nỗi hoang mang gió bụi, mây vàng, vẫn còn điều gì đó để người ta hi vọng. Nhưng, những ngôi sao thật xa xôi!

Những vì sao như mắt buồn vời vợi

Bài thơ “Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm” của Lê Vĩnh Tài mang đến cho người đọc cảm xúc quạnh hiu, xa vắng khi nghĩ về một tình yêu đã qua.

'Hãy đốt lên em bếp lửa đời'

Trương Đình Phượng là tác giả rất đáng chờ đợi. Thơ của anh mang nhiều suy tư và đầy trắc ẩn. Bài thơ “Hãy đốt lên em bếp lửa đời” thể hiện khá rõ phẩm chất ấy.

Nguyễn Quang Thiều