Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Em nhớ anh

Bài thơ “Trời thành phố đầy mây” của Phạm Thị Ngọc Liên là tâm trạng vừa hân hoan hạnh phúc, vừa hoang mang cô độc của người phụ nữ trong hoài niệm về tình yêu.

Buổi sáng có ánh mắt u uẩn nhìn lên vòm cây

mặt trời còn lạnh

em đi trong sương sớm

tóc buồn không bay.

***

Trời thành phố đầy mây

tóc em mềm như lá cỏ

có bài hát yêu đương vẳng từ hiên nhà ai

vẫn còn đóng cửa

ôi bài hát của chúng mình

làm em nhớ anh…

***

Có gì phải mắc cỡ khi nói rằng em nhớ anh

em nói với bầu trời đầy mây

với những chiếc lá co ro trên cây chờ mong nắng ấm

em nói với bờ cỏ hiền lành

và con chim cô độc

rằng

chẳng biết bây giờ anh ở đâu?

***

Trời thành phố đầy mây

quanh em mùa thu sóng sánh

quanh em đầy ắp bóng hình anh

nụ cười mùa hè và tia nắng ấm

em đang bơi trong nỗi nhớ của mình.

***

Em bơi trong bầu trời có anh

bài hát yêu đương ngân vang trong gió

có gì đâu mà mắc cỡ khi nói rằng nhớ anh.

***

Có gì đâu phải ngượng ngùng

khi được khoe khoang hạnh phúc

trời thành phố đầy mây

tình yêu căng lồng ngực

em biết gởi nơi nào

nỗi nhớ của em...

Lời bình

Mạch cảm xúc về tình yêu và nỗi nhớ trong bài thơ Trời thành phố đầy mây đã rất rõ ràng. Một sớm tinh sương, một ngày thu sóng sánh, một mùa hè nắng ấm, một hiên nhà xa lạ, một bờ cỏ hiền lành, một bài hát yêu đương quen thuộc… đều gợi lên nỗi nhớ về anh. Bơi trong bầu trời có anh với niềm hạnh phúc căng đầy lồng ngực, những tưởng sẽ đem đến cho người đọc sự yên tâm về một cuộc tình. Nhưng, hình như không phải thế!

Tại sao bài thơ về tình yêu hân hoan tròn vẹn lại mang cái tên ám ảnh: Trời thành phố đầy mây? Hóa ra, những tín hiệu bất hạnh đã chập chờn, rải rác và giăng lên cùng với những mộng mơ hạnh phúc. Một ánh mắt u uẩn, sợi tóc buồn, chiếc lá co ro, con chim cô độc, và hơn hết, em đang bơi trong nỗi nhớ của chính mình.

Trời thành phố đầy mây là một dự cảm bão giông hoặc u ám. Bởi thế, nỗi nhớ, tình yêu kia có lẽ cũng chỉ là những ấp ủ riêng tư trong trái tim cô độc. Anh ở đâu, biết gửi về đâu? Bầu trời đầy mây che phủ ánh sáng, khép lại một dáng hình, chứng thực niềm đơn phương vò võ.

Nhớ anh - tình yêu căng lồng ngực, vậy mà anh ở đâu? Bài thơ làm ta day dứt vì những nhịp đập yêu thương mà nén nghẹn như thế.

Một chút sương mù trên bàn tay

Bài thơ “Một chút sương mù trên bàn tay” của Hoàng Phủ Ngọc Tường phảng phất lớp khói sương bao phủ thế giới luyến ái. Một cuộc tình tưởng thiên thu bỗng hóa phù du, thoáng chốc.

Nỗi cô đơn mang tên anh

Bài thơ “Sự cô đơn” của Đinh Hoàng Anh là những tỏ bày da diết về hạnh phúc và đau đớn của người phụ nữ trong tình yêu.

Phạm Thị Ngọc Liên