Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Em là cô gái không có ai... yêu!

Ước gì trong khoảnh khắc ngước nhìn đèn đỏ trên cao. Em bất chợt tuột rơi chiếc buộc tóc xanh và anh ở đâu... hiện ra cúi nhặt. Hệt như bộ phim xem tối qua nhưng lại rất đời thật.

Em chỉ là một cô gái nhỏ không có ai yêu

Ôm khối mộng khư khư trên tay không tìm được chốn gửi

Buổi sớm mai khi nắng lùa ô cửa

Không có chàng trai ôm hoa đứng tạo bất ngờ!

***

Mỗi ngày đều bắt đầu bằng một chút... bơ vơ

Tự cụng ly trà với cô gái trong gương và nhoẻn môi cho phép mình... khùng một chút

Rồi gói ghém son, đồ sạc, tai phôn, nổ xe xuống phố

Tình yêu trống trong tim nhưng pin vẫn sạc đầy!

Em la co gai khong co ai... yeu! anh 1

Những buổi tan tầm, tay tự đan nhẹ bàn tay

Cái kiểu quen lâu rồi không có ai nắm

Quen lâu rồi không nghe một giọng thì thầm trầm ấm

“Những lúc thành phố mưa nhiều, em có nhớ... anh không?”

***

“Những lúc thành phố mưa nhiều, em thấy... chênh chông”

Giá anh xuất hiện ở đây thì hay biết mấy

Để cơn mưa không làm em lẻ loi đến vậy

Ngớt cơn giông, không lặng lẽ đi về...

Em la co gai khong co ai... yeu! anh 2

Em bất chợt tuột rơi chiếc buộc tóc xanh và anh ở đâu... hiện ra cúi nhặt.

Xuân thì cứ thế miệt mài theo những vòng xe

Có lúc muốn tạm yên, nhưng không dám ngoảnh nhìn dù chỉ một chút

Sợ năm tháng quạnh hiu một mình làm em... sốt ruột

Khi xung quanh không có ánh mắt dịu ấm nào!

***

Ước gì trong khoảnh khắc ngước nhìn đèn đỏ trên cao

Em bất chợt tuột rơi chiếc buộc tóc xanh và anh ở đâu... hiện ra cúi nhặt

Hệt như bộ phim xem tối qua nhưng lại rất đời thật

Để tim em rộn rã thêm một lần...

Mê Tâm

Bạn có thể quan tâm

Tác giả Xuất bản