Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Em không thể nói lời từ biệt

Đào Phong Lan sinh năm 1975, từng học trường Viết văn Nguyễn Du. Hiện, chị sống và làm việc tại TP.HCM.

Em không thể nói lời từ biệt

Như vung tay ném đá qua trời

Nơi ta đứng

Mùa thu ngơ ngác

Đám cúc hoa óng ả xanh ngời...

***

Bài hát cũ

Con đường xưa anh hát

Gió giận nhau đi mãi không về

Đám lá nép vào nhau

Buồn xơ xác

Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê.

***

Câu thơ rơi như lá vàng trên đất

Khẽ cuốn theo gót gió la đà

Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc

Như đón em vào

Lại đuổi em ra.

***

Em không thể nói lời từ biệt

Giọt thu rơi vỡ tan tành

Anh nhìn kìa

Muôn ngàn chiếc lá

Chỉ run run

lặng lẽ

xa cành...

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Khởi đầu bằng một sự chối từ, hay đúng hơn là một sự thừa nhận, rằng mình không thể, không nỡ thốt nên lời từ biệt, cấu trúc bài thơ của Đào Phong Lan xoay quanh sự thừa nhận lặng lẽ mà cương quyết ấy.

Sao em không thể nói lời từ biệt? Hãy nhìn xem, những chứng nhân của cuộc tình còn kia, và dường như chúng cũng thấm thía nỗi buồn li biệt. Mùa thu ngơ ngác, con đường xưa, bài hát cũ, giọt thu vỡ, chiếc bóng tái tê, lời thơ như lá cuốn… còn mang bóng hình ngày ta mơ chung ngôi nhà hạnh phúc. Hãy nhìn xem, hoa cúc còn óng ả xanh ngời, những chiếc lá còn nép vào nhau, sao em nỡ nói lời từ biệt.

Bài thơ của Đào Phong Lan lặng lẽ, mà cương quyết chính ở chỗ không nói ấy. Không nói, bởi vì em đã hiểu. Có lẽ, chẳng còn cơ hội nào cho tình yêu để ru gió quay về, nhưng hẳn là em còn thương tất cả. Với tình thương ấy, em lặng lẽ rời đi như chiếc lá xa cành.

Đào Phong Lan