Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Lòng bao dung và thái độ bình thản làm nên giọng điệu trữ tình của bài thơ do Trần Việt Anh sáng tác.

Em biết đấy, đừng chờ anh nữa

Phía sân ga thưa thớt những ngọn đèn

Anh không thể, ngàn vạn lần không thể

Trở về mang theo hơi ấm thân quen.

***

Những phố dài đi không nhớ nổi tên

Những heo may ủ hương đêm theo gió về cửa sổ

Cả lũ chim chọn mái nhà mình làm tổ

Cũng sẽ bay về phương Nam

Anh cũng thế, anh chỉ là cơn gió

Nương tựa vào đời cập những bến lang thang.

***

Anh biết đôi lần em đã hoang mang

Biết ánh mắt em vẫn nhìn anh lặng lẽ

Dù biết rằng em tha thiết thế

Nhưng anh vẫn muốn ra đi

Đừng níu anh lại trong nỗi sợ chia li

Nếu có thể, hãy theo anh đi mãi

Qua những vùng ấu thơ

Qua quãng đời vụng dại

Qua cả thời người ta ngần ngại

Chẳng thể trao nhau một niềm tin.

***

Nếu cứ chết chìm trong những thói quen

Sao mình thoát được đời ao tù phẳng lặng

Và nếu một ngày mình thôi hi vọng

Anh chẳng biết đời mình rồi sẽ ra sao

Như cánh diều đứt dây lảo đảo giữa trời cao

Hay như dòng sông không thể về biển cả.

***

Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá

Khi đêm nay anh chẳng trở về

Gió mùa thu vẫn gợi những say mê

Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ

Và nhất là thôi ủ rũ

Để đừng lạc lõng giữa mênh mông

Em biết không

Tất cả những con đường em chọn

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông...

Lời bình

Tiêu đề của một bài thơ thường gói ghém hoặc bộc lộ tứ thơ. Có bài thơ được đặt tên trước, ấy là khi tứ thơ khởi phát và tượng hình trong một mệnh đề, một câu tương đối hoàn chỉnh, đủ sức đứng làm điểm tựa cho toàn bài. Cũng có khi, tứ thơ được khai mở, chuyển hoạt thành bài, sau đó tác giả mới gói ghém vào một mệnh đề - tiêu đề để đặt lên trước (dẫu vậy, có những ngoại lệ, bất chợt, chẳng theo quy luật, thể thức nào).

Bài thơ của Trần Việt Anh, trong cơ chế vừa nêu, tiêu đề có thể định hình từ trước, sau đó tiếp tục được triển khai thành bài. Điểm đặc biệt chính là cấu trúc vòng tròn của nó khiến cho câu cuối cùng cũng là tiêu đề. Khép lại một mạch nghĩ, nhìn lại một hành trình, từ chiêm nghiệm đến đúc kết những quy luật của đời sống và tình yêu chính là mô hình tư duy nghệ thuật trong bài Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông.

Lắng sâu hơn vào thế giới trữ tình của bài thơ, ta nhận ra lòng bao dung là hạt nhân của ý tình. Bao dung với em, bao dung với mình và bao dung với đời. Chúng ta khác nhau, đời cũng chẳng như những gì chúng ta mong muốn, vậy nên, ép buộc mình vào những đợi chờ, thói quen, hi vọng, tự tín hay ám ảnh làm gì?

Mở lòng mà lắng nghe những say mê, những vẫy gọi từ mênh mông, có lẽ là điệu sống cần thiết để mình không rơi vào tù đọng, lạc lõng. Khép lại bài thơ, dẫu có chút bất cần (thậm chí dỗi hờn), nhưng đó là cách cần thiết để ta, em và những cuộc đời khác có thể bình thản đi qua đêm tối.

Môi thanh xuân còn tiếc một chân trời

“Có thể một sáng nào ngủ dậy” là sáng tác mới của Bình Nguyên Trang. Bài thơ mang cảm xúc bâng khuâng, nhớ tiếc về tháng năm tuổi trẻ.

Em nhớ anh

Bài thơ “Trời thành phố đầy mây” của Phạm Thị Ngọc Liên là tâm trạng vừa hân hoan hạnh phúc, vừa hoang mang cô độc của người phụ nữ trong hoài niệm về tình yêu.

Trần Việt Anh