Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Đường còn xa không anh?

“Đường xa” của Trần Thị Huyền Trang là một bài thơ giàu nữ tính và ẩn chứa lòng trắc ẩn, thiết tha với cuộc đời.

Đường còn xa không anh?

Em nghe trong hơi gió

Mùi cơn mưa long lanh

Tiếng chim kêu đầu hạ

***

Em nghe quanh đâu đây

Nồng nàn hơi đất thở

Quấn chăn nâu dịu dàng

Đất ru mùa sinh nở

***

Em nghe từ trăm năm

Tiếng chân ai dẫn dắt

Và tiếng chân muôn loài

Rộn ràng trong mạch đất

***

Nghe trong từng hạt bụi

Lời nghìn trùng khát khao

Chưa quen mà đã nhớ

Tiếng chân người mai sau

***

Ai thả vào xa rộng

Một giọt buồn thắm xanh

Đàn chim trời chớp cánh

Đường còn xa không anh?...

Lời bình

Bài thơ của Trần Thị Huyền Trang dịu dàng như lời thầm thì của người phụ nữ khi lắng nghe nhịp đập, hơi thở của sự sống quanh mình. Điều quan trọng nhất chính là sắc thái nữ tính mà bài thơ gợi lên.

Sự nhạy cảm đã đánh thức lòng trắc ẩn nơi trái tim phụ nữ. Trong hơi gió, trong mùi mưa long lanh, trong tiếng chim đầu hạ, trong đất nâu dịu dàng, người phụ nữ ấy nhận ra tiếng chân người muôn trước và muôn sau cùng những khát khao nghìn trùng về sự sống.

Bài thơ năm chữ với câu hỏi vừa như vội vã, vừa như băn khoăn âu lo, lại vừa như yếu đuối - đợi chờ: Đường còn xa không anh? Câu hỏi đặt chúng ta lên hành trình của đời người, để nhận ra cái thoáng chốc của chim trời chớp cánh, cái khẩn thiết trong màu xanh của giọt sống.

Yêu như ngày đầu tiên

Làm sao để yêu như ngày đầu tiên? Bài thơ “Mãi mãi ngày đầu tiên” của Bế Kiến Quốc là một câu trả lời, một ướm mở nhẹ nhàng về bí quyết ấy.

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

Lòng bao dung và thái độ bình thản làm nên giọng điệu trữ tình của bài thơ do Trần Việt Anh sáng tác.

Trần Thị Huyền Trang