Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

'Dù năm dù tháng'

Bài thơ “Dù năm dù tháng” của Hoàng Phủ Ngọc Tường thể hiện tình yêu thương của con người trong cuộc đời.

Anh hái cành phù dung trắng

Cho em niềm vui cầm tay

Màu hoa như màu ánh nắng

Buổi chiều chợt tím không hay

Nhìn hoa bâng khuâng anh nói

Mới thôi mà đã một ngày.

***

Ruộng cấy ta mong cơn mưa

Ruộng gặt ta mong ngọn nắng

Chăm lo cánh đồng tình yêu

Anh đếm từng vầng trăng sáng

Thiết tha anh nói cùng trăng

Mới thôi đã tròn một tháng.

***

Mùa xuân lên đồi cỏ thơm

Mùa hạ nhìn trời mây khói

Mây tím chân cầu tím núi

Đông xa ngày trắng mưa dầm

Nhìn trời ngẩn ngơ anh nói

Mới thôi mà đã một năm.

***

Sẽ đến một ngày trắng tóc

Nhưng lòng anh vẫn không nguôi

Thời gian sao mà xuẩn ngốc

Mới thôi đã một đời người.

***

Dù năm dù tháng em ơi

Tim anh chỉ đập một đời

Nhưng trái tim mang vĩnh cửu

Trong từng giọt máu đỏ tươi.

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Tôi vẫn thích đọc tác phẩm của Hoàng Phủ Ngọc Tường bởi những tình cảm tha thiết mà ông dành cho cuộc đời. Thơ và cả văn xuôi của ông nữa, luôn thể hiện khía cạnh kỳ diệu của sự sống.

Khi nào người ta ý thức một cách mãnh liệt nhất về thời gian? Dễ thường có người sẽ nghĩ, ấy là khi ta chạm vào giới hạn của sự sống. Nhưng, giới hạn ấy không ở cuối con đường, mà trong từng hơi thở. Chẳng thế mà Xuân Diệu - chàng thi sĩ khát yêu khát sống ấy - từng thổn thức kêu lên: Từ tôi phút ấy sang tôi phút này.

Còn Hoàng Phủ Ngọc Tường, ông nhận ra, giới hạn trong màu nắng cuối chiều, trong nhịp trăng tròn khuyết, trong cỏ thơm mùa xuân, trong khói mây mùa hạ, trong mưa trắng ngày đông. Hơn hết, bước đi của thời gian gội lên mái đầu một màu sương tuyết. Không ai có thể chống lại thời gian, nhưng có thể đi cùng và lưu dấu vĩnh cửu vào thời gian bằng giọt máu yêu thương. Ý niệm ấy giúp con người vượt qua giới hạn.

Ngày mai mùa xuân

Tết là dịp để đoàn tụ yêu thương. Nhưng, với những ai lỡ không về được, mùa xuân hẳn nhiều nhung nhớ. Bài thơ "Ngày mai mùa xuân" của Phan Ngọc Thường Đoan mang nỗi niềm như thế.

Hoàng Phủ Ngọc Tường