Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Dòng sông ngừng chảy

“Dòng sông ngừng chảy” là tên một bài thơ của Nguyễn Hữu Hồng Minh. Bài thơ đem đến cho người đọc những khoảng lặng trong cảm xúc và hoài niệm, khi nhìn lại ngày xưa.

Con đường xưa ta đi

Với riêng người con gái

Bước chân nào trở lại

Dẫm lên trong chiều buồn

Cuộc tình phía hoàng hôn

Chỉ còn tia le lói

Giá như anh đừng nói

Một lời như ngày xưa

Thì giờ đâu phải tiếc

Cuộc tình tan trong mưa...

Thương con đường đầy lá

Phố đông người em qua

Vàng lên chiếc áo hoa

Cháy hết chiều không dứt

Giảng đường chiều nóng nực

Chân em quen lối về

Đại lộ ngược dòng xe

Em xem chừng lối rẽ

Anh vẫn trên bàn viết

Làm bài thơ cho em

Bài thơ mà anh biết

Chỉ còn mình anh xem

Hình như có ngọn lửa

Thắp lên tàn mùa đông

Hình như có dòng sông

Bỗng một ngày ngừng chảy

Hình như là nuối tiếc

Cho một điều trễ tràng

Hình như anh rét mướt

Với một mùa chưa sang.

Lời bình

Lần thứ nhất đọc bài thơ Dòng sông ngừng chảy của Nguyễn Hữu Hồng Minh, tôi chợt nghĩ, có lẽ nên tách ra thành các khổ, nhằm tạo điểm nhấn, quãng nghỉ, tiết điệu cho nhịp thơ, phù hợp với tâm trạng buồn bã, tiếc nuối và dòng hồi ức đứt nối của nhân vật trữ tình. Thêm nữa, nếu tách khổ, không gian vật lý của văn bản sẽ thoáng đãng hơn, những con chữ dễ thở hơn, và quan trọng là tạo nhiều khe sáng cho mắt nhìn. Đó cũng là một cánh cửa “dễ chịu” để bước vào bài thơ.

Nhưng, có lẽ là tôi đã nhầm! Bài thơ gắn cho nó một định mệnh mang tên Dòng sông ngừng chảy. Bởi thế, tính liên tục mà ngưng đọng chính là ý niệm thuộc về hình thức mà tác giả có ý cài vào văn bản.

Về nguyên lý, ký ức là liên tục, dẫu nó có chập chờn qua những quãng thời gian khác nhau. Nhưng, một con đường, một bước chân, một màu áo, một lời hứa, một cuộc tình, một bài thơ, một ngọn lửa… đã ngưng đọng hóa một đời người.

Bởi mang trong lòng nhiều khát vọng, nên dòng sông nào cũng chảy. Ngừng chảy là chấm dứt đời sông, là giam mình vào bãi bờ của quá khứ. Khi tất cả đã muộn màng, ta nghe dưới đáy sông một nhịp đời đang hóa thạch.

Đắm say cũng chỉ một thời

Bài thơ “Tình khúc tháng sáu” của Đinh Thu Hiền mang đến cho người đọc cảm xúc về một tháng sáu đã qua cùng những đắm say tuổi trẻ. Từ đó, người ta lớn lên.

Nỗi dịu ngọt của những điều đã mất

“Có một buổi chiều nào” là bài thơ hay của Nguyễn Nhật Ánh. Đó là dòng cảm xúc bâng khuâng về ký ức yêu thương đã qua, sự tiếc nuối ở hiện tại và những ngậm ngùi ngày mai.

Nguyễn Hữu Hồng Minh