Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Địa đàng tình yêu

Bài thơ “Địa đàng” của Ngô Liêm Khoan là cách hình dung về thiên đường trên mặt đất, nơi tình yêu như phép nhiệm mầu của sự tái sinh và hạnh phúc vĩnh hằng.

Theo cơn mưa đầu mùa

Những đóa hoa dại tụ tập về bãi cỏ hoang

Nồng mùi thơm của đất

Bước chân mình đi qua

Bình yên không để lại lối mòn

Ngày tắt rồi

Không còn chút ánh sáng nào sót lại dưới vòm thông.

***

Mình hôn nhau

Một bàn tay trẻ thơ mơ màng chạm vào nụ hoa bất tử

Làm dịu dàng những nỗi buồn

Làm hạnh phúc những nỗi đau.

***

Mình lại cầm tay nhau

Như hai đóa hoa quì kề bên lặng lẽ

Nghe gió thoảng êm đềm qua những ngọn cỏ non.

***

Ở nơi này đêm xuống rất nhanh

Em nhuộm lên anh một màu môi đất đỏ

Sương tràn qua vai thành phố khoác áo choàng

Chỗ mình ngồi ấm như nôi trẻ thơ.

***

Mình hôn nhau

Rồi mình sẽ ghì nhau

Cây cỏ xung quanh như khu vườn nguồn cội

Dịu dàng hương táo trổ hoa...

Lời bình

Bài thơ “Địa đàng” của Ngô Liêm Khoan có thể xuất phát từ một ý niệm tôn giáo. Đó là sự tạo dựng, tái dựng một thiên đường đã mất trong ký ức loài người từ thuở hồng hoang.

Phép màu của sự hồi sinh là tình yêu. Mình cầm tay nhau, hôn nhau, ghì lấy nhau trong mùi thơm của đất, trong hơi gió êm đềm qua ngọn cỏ non, trong sự chở che của đêm, của sương. Hương táo trổ hoa có lẽ còn phảng phất dư vị từ khu vườn thượng giới.

Tình yêu làm dịu đi nỗi đau, làm nguôi ngoai nỗi buồn, khi em nhuộm lên anh một màu môi đất đỏ. Cảm thức sinh sôi ửng dần trên miền mơ tưởng ấy. Bàn tay trẻ thơ chạm vào nụ hoa bất tử, chỗ mình ngồi ấm như nôi trẻ thơ, nụ hôn, vòng tay, cây cỏ và hương thơm là giấc mơ địa đàng trên mặt đất.

Mơ về địa đàng cũng là tái tạo một địa đàng. Giấc mơ ấy bền bỉ và vĩ đại nhất trong ký ức loài người. Nhưng, như một phản đề của địa đàng Eden xa xôi tuyệt vọng, bài thơ của Ngô Liêm Khoan đánh thức những mộng mơ, yêu thương trong vòng tay hạ giới.

Đường còn xa không anh?

“Đường xa” của Trần Thị Huyền Trang là một bài thơ giàu nữ tính và ẩn chứa lòng trắc ẩn, thiết tha với cuộc đời.

Yêu như ngày đầu tiên

Làm sao để yêu như ngày đầu tiên? Bài thơ “Mãi mãi ngày đầu tiên” của Bế Kiến Quốc là một câu trả lời, một ướm mở nhẹ nhàng về bí quyết ấy.

Ngô Liêm Khoan