Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Đánh cắp giấc mơ

“Đánh cắp giấc mơ” là một bài thơ hay của Trần Thiên Thị. Ở đó, chúng ta nhận ra những suy tư rất sâu về cuộc đời và thi ca.

cuối cùng

tôi đã bỏ lại cành hoa dại ở ven đường

một mình nẩy lộc ra hoa

con đường dằng dặc như muốn nuốt lấy tôi

phía sau lưng

một đêm sương

và cành hoa đang chờ đợi sáng

***

tôi cứ muốn

gán những buồn vui vào trong biền cỏ

đánh cắp màu trắng màu hồng

cài vào lời tụng ca mật ngọt

hoa vẫn nở trong một ban mai không có tôi

sau cùng chẳng biết ai đã nợ ai

trên con đường lầm bụi

***

lời đã giăng thành bẫy

rào dậu một chỗ nằm đã chật

níu một ngày hôm qua buồn

một ngày mai lắt lay

về chung cùng trăng mật

vô tình chung tay với Chúa trời vẽ vời nên địa ngục

***

những chiếc lá nằm lại dưới lòng đường

vẫn râm ran câu chuyện về mùa lá xanh

về một bầu trời trong

và mối tình của gió

không cam tâm làm cuộc hủy mình

buổi về với cội

***

sợ hãi sự lặng yên

chú ve non đã hát suốt mùa hè

rồi bỏ đi đâu bây giờ tôi chẳng biết

còn lại bên tai nỗi nhớ lặng thầm

dự phóng cho một ngày trở lại

được yêu người trong mùa xuân

dành mùa hạ lưu ly về giữa rừng và hát

***

thơ

con cá vàng bơi trên mặt gối trong quán trọ ven đường

nhởn nhơ đánh cắp những giấc mơ

của người qua kẻ lại

chép thành những dòng buồn vui từa tựa

mơ màng một ngày

xuôi theo dòng nước mắt người ta đánh rơi

để được về với biển.

Đánh cắp giấc mơ là một suy tư, một định nghĩa về thơ của Trần Thiên Thị. Ở đó, chúng ta bắt gặp những khía cạnh khác nhau trong cách nhà thơ nhìn cuộc đời, nhìn về thơ như là mối quan hệ giữa thực tại sống và thực tại nghệ thuật.

Cuộc đời ở đây (không phải ngoài kia), một cành hoa dại chờ sáng, một đêm sương, một ban mai, con đường lầm bụi và những phận người. Cuộc đời ở đây, những cảnh sống chật chội, ngày buồn và tháng năm địa ngục. Thơ có còn ở đây nữa không, trong chiếc bẫy của lời?

Thơ, giấc mơ bị đánh cắp. Đó là giấc mơ về màu xanh của lá, bài hát say mê và nỗi nhớ lặng thầm của chú ve non, tình yêu con người trong mùa xuân trở lại. Thơ, đó là giấc mơ trên gối người trong quán trọ ven đường, những dòng buồn vui mơ màng trên hành trình trở về khởi nguyên của biển.

Cuộc đời, thời gian, bụi lầm, quán trọ, con đường, tự hủy, địa ngục, Chúa, lời, nước mắt, biển khơi, giấc mơ… trong bài thơ của Trần Thiên Thị đã chung nhau những ý nghĩ về sự sống, kiếp sống (những ý nghĩ mang màu triết học và thần học). Thơ là kẻ đánh cắp giấc mơ và ấp iu trong lòng mình những hy vọng vượt qua, những đợi chờ cứu rỗi.

Thân phận của thơ

“Bài thơ dưới mưa” của Vũ Dy lấy thơ làm đối tượng, từ đó nhìn sâu vào đời sống của chữ nghĩa, thanh âm, nhịp điệu. Từ thơ, ta nhận ra người.

Một chút sương mù trên bàn tay

Bài thơ “Một chút sương mù trên bàn tay” của Hoàng Phủ Ngọc Tường phảng phất lớp khói sương bao phủ thế giới luyến ái. Một cuộc tình tưởng thiên thu bỗng hóa phù du, thoáng chốc.

Trần Thiên Thị