Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Con xin về lại tuổi thơ

Bài thơ “Trở lại” của Hoài Vũ gợi cho người đọc những cảm xúc thân thương, nhớ về tuổi thơ đã mất trong dòng đời mỏi mệt.

Chiều trở mình lặng lẽ

Tiếng dế kêu thắc thỏm trước hiên nhà

Con vùi mình vào khói bếp

Cho bõ những ngày rong ruổi đi xa.

***

Hoa khế đầu hồi thơm ngọt

Dịu dàng như thể thương yêu

Bát canh cua đồng mẹ nấu

Ngẩn ngơ cả lọn khói chiều.

***

Tắm nước giếng khơi mát lạnh

Sạch đi hết bụi bên đời

Bon chen lo toan cũng hết

Chỉ còn nhẹ nhõm thảnh thơi.

***

Con hóa thành ngày xưa cũ

Chân trần đi giữa tuổi thơ

Nằm nghe lũy tre làng hát

Nước sông ru nhịp đôi bờ.

Lời bình

Nếu hiểu "thơ lãng mạn" như một loại hình, nó đòi hỏi những đặc trưng về thẩm mỹ, thi pháp, xuất hiện vào một thời điểm nhất định trong tiến trình của lịch sử mỹ học thi ca. Tuy nhiên, nếu xem lãng mạn như một phẩm tính, thì trạng thái này luôn tồn tại trong đời sống con người, từ xưa đến nay. Lãng mạn là một đối cực nhằm cân bằng đời sống trước những thực tại không như ý của con người.

Là một đối cực của tâm lý, tinh thần lãng mạn luôn xác lập hai trạng thái: sự mơ về và sự chối bỏ. Bài thơ Trở lại của Hoài Vũ mơ về ấu thơ, tiếng dế trước hiên nhà, khói bếp ngày xưa, hoa khế thơm, bát canh cua mẹ nấu, giếng khơi mát lạnh, chân trần tuổi thơ, bài hát của lũy tre làng, nhịp ru của dòng sông… Phía bên này lãng mạn, hẳn nhiên là những ruổi rong, mỏi mệt, bon chen, lo toan trước thực tại.

Được xây dựng trên nền của những đối cực, bài thơ Trở lại của Hoài Vũ tác động đến thế giới tinh thần của mỗi chúng ta. Sự đồng cảm được phát huy bởi trong mỗi người đều hiện diện những đối cực như thế. Xét cho cùng, ra đi và trở lại, mộng mơ và hiện thực, ước muốn và sự khước từ… luôn song hành trong tâm tưởng con người, làm nên sự sống giữa thăm thẳm thời gian và không gian.

Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người

Bài thơ “Đã nhạt màu phượng cũ” của Ngô Liêm Khoan là tâm sự khi ngoảnh về quá khứ với những điều mất mát, nhạt phai.

Môi thanh xuân còn tiếc một chân trời

“Có thể một sáng nào ngủ dậy” là sáng tác mới của Bình Nguyên Trang. Bài thơ mang cảm xúc bâng khuâng, nhớ tiếc về tháng năm tuổi trẻ.

Hoài Vũ