Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Cơn đau ngủ vùi trong tuổi

Bài thơ “Sóng” in trong tập “Thiên nga bay đi” của Nguyễn Giúp. Trong bài thơ này, ta bắt gặp những con sóng của tình yêu, thân phận không nguôi vỗ vào năm tháng.

Trước biển lặng

em nhắc với anh rằng ngày qua ngày kia

dập duềnh bờ bãi

những va đập đến nát lòng

rồi

trắng xóa

***

Cơn đau ngủ vùi trong tuổi

đá mọc xanh hoang hoác giấc ghềnh

thi thoảng buồn tung hứng

vài câu thơ bay lên…

***

Không trung cánh chim trời mỏi

đặt nguồn cơn lên bàn tay

gió thoảng phía chân trời…

***

Những bạn bè anh còn vui nơi đâu

những người yêu cũ anh còn nhớ nơi đâu

hãy ngồi xuống đây nghe rượu chảy tràn

hãy nằm xuống đây nghe chăn gối khóc

***

Ngày én yến bay

đơn độc.

Tho tinh buon anh 1

Tập thơ Thiên nga bay đi của Nguyễn Giúp. Ảnh: FBNV.

Lời bình

Sóng trong bài thơ của Nguyễn Giúp là một biểu tượng. Sóng là em miệt mài ngày qua ngày kia vỡ òa vào ghềnh đá. Sóng là anh giữa cơn đau ngủ vùi trong tuổi. Sóng là những hoang vu của trời, của đêm, của thơ, của gối chăn không giữ nổi hơi người.

Vỡ ra từ bài thơ là những cái nhìn. Đó là cái nhìn sâu vào lòng đá để thấy đá chẳng vô tri khi cất giữ nỗi buồn không nói; nhìn sâu vào trời để thấy những câu thơ theo cánh chim chấp chới bay đi; nhìn sâu vào đêm để thấy niềm đơn độc; nhìn sâu vào đời để thấy yêu thương đã xa xôi nơi đâu.

Thơ là phận người ký trú trong chữ, là ý tình giăng lên thành nhịp điệu. Ý tình ấy là sóng. Những con sóng đổ dồn, chảy tràn trong ruột đá, làm hiện ra một hình hài chủ thể trữ tình trầm ngâm và đơn độc.

Hai ngả đường trần ai đó buông tay

“Người đàn ông trong ngôi nhà không có đàn bà” của Trúc Linh Lan là một bài thơ giàu cảm xúc. Ở đó, người đọc nhận ra những hiện diện vắng mặt, những vò võ quạnh hiu, tội nghiệp.

Ta khóc đâu mà trùng khơi đã mặn?

“Thơ viết ở biển” của Lê Minh Chánh mang những suy tư trước trời biển mênh mông, sự hư vô ngắn ngủi của kiếp người.

Nguyễn Giúp