Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Con chồng, mẹ kế ai người tủi thân?

Bài thơ “Nói với con” của tác giả Đinh Hạ là lời tâm sự chân thành, thương yêu của người phụ nữ trong thân phận mẹ kế.

Gọi dì tiếng mẹ đi con

Khó chi lời nói để buồn cả ba

Ngày ngày đụng chạm vào ra

Giả vờ bằng mặt sao xa cách lòng

***

Quá chiều dì bước sang sông

Lời ru gói lại sâu nông phận người

Nghẹn thương thân phận cút côi

Mà yêu như thể bãi bồi phù sa

***

Gọi đi cho ấm cửa nhà

Mặc ai đơm đặt mẹ gà con ngan

Theo chồng một gánh giang san

Miếng trầu ràng buộc hồng nhan lỡ thì

***

Con đừng gọi mẹ là dì

Đừng nghe bánh đúc… thị phi miệng đời

Gọi đi dẫu một lần thôi

Con chồng mẹ kế ai người tủi thân?!

***

Nhớ thương xưa hãy vơi dần

Để người siêu thoát cõi trần đớn đau

Chắc linh hồn chẳng trách đâu

Với người lặng lẽ đến sau thay mình

***

Con ơi một kiếp nhân sinh

Mở lòng mà sống, nghĩa tình trao đi

Rồi mai một đóa từ bi

Nở hoa thơm ngát xuân thì đời con.

Lời bình

Trong hình dáng thể loại lục bát, bài thơ Nói với con gây xúc động mạnh cho người đọc bởi lời tâm sự của nhân vật trữ tình. Ở đó, ta nhận ra những thân phận giữa cõi trần đau đớn.

Người đã khuất, người đến sau, phận mồ côi, những mảnh ghép xót xa, những va chạm cắt cứa, những vá víu tủi thân, những mong cầu bồi đắp… làm mềm lòng những định kiến con chồng mẹ kế. Bài thơ diễn đạt một cách thành thực tiếng nói yêu thương và bao dung từ trái tim người phụ nữ đến sau trong mối ràng buộc muộn màng.

Trong tâm hồn của đứa trẻ mồ côi, gọi dì là mẹ phải đâu dễ dàng. Tiếng gọi mở ra mối quan hệ với nhiều cảnh ngộ, đồng thời cũng đặt câu chuyện vào những liên tưởng chua chát, ngang trái. Vượt lên những thị phi của miệng đời, tình yêu thương của người phụ nữ đến sau là tất cả hy vọng cho một cuộc chắp nối nghĩa tình.

Lựa chọn thể thơ lục bát có ưu thế về nhịp điệu hài hòa, gần gũi với lời ru, với những tâm tình thầm lặng, tác giả Đinh Hạ đánh thức niềm trắc ẩn trong lòng người. Kiếp nhân sinh đã nở đóa từ bi, xin gỡ éo le này bằng dòng máu phù sa.

Trong ánh sáng của tình yêu

Bài thơ “Ánh sáng này” đem đến cảm giác khác biệt về phong cách nghệ thuật của Trương Đăng Dung. Dù vậy, bài thơ vẫn nằm trong một cấu trúc nghệ thuật thống nhất.

Những cơn đau nơi cuối rễ đầu cành

Bài thơ “Cuối rễ đầu cành” của Bế Kiến Quốc là những suy tư về sự sống quanh ta. Sự sống vĩ đại và nhiệm màu, nhưng chẳng ngẫu nhiên.

Đinh Hạ