Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Cho đầy một lẻ loi

Bài thơ “Gió đông” của Lê Minh Chánh thể hiện tâm trạng lẻ loi, cô độc của người trẻ trong thành phố u buồn, mỏi mệt.

cũ kỹ như gương mặt

như góc quán quen 5 năm có lẽ

những mảng đêm bám chặt và loang

đẩy ánh đèn lùi vào nhau run rẩy

từng hơi thở mệt

những hóa khói bay đi

tâm hồn cứ rỗng dần

tóc đổi màu tự bao giờ không biết

giọng hát ấy xanh xao thiên đường

môi thắm son thuở còn chưa bi thiết

nhịp trễ nải dặt dìu

chân đi rong mải miết

một đêm thức chỉ ngắm sao trời

một chiều buồn để khoát sông trôi

một sáng lặng nhìn màu sương tan biến

những bức tường dựng lên bằng mắt

vây quanh từng cụm khói bời rời

em rót gió đông vào ly cạn

cho đầy một lẻ loi

Lời bình

Bài thơ thể hiện cảm thức đô thị của những người trẻ tuổi. Góc quán quen mang hơi thở của một thành phố cũ kỹ, run rẩy, trống rỗng, trễ nải, dập dìu, mải miết, xanh xao… Năm năm hay bao nhiêu năm, một đêm thức, một chiều buồn, một sáng lặng, thời gian chứng kiến những mảng đêm loang – bám, cắt vào không gian vệt bóng im lìm lẻ loi.

Bài thơ của Lê Minh Chánh tựa như một hơi thở, một tiếng hát, một cụm khói, một màu sương, một hoài niệm thiên đường, đã tan đi theo ngày mỏi mệt. Tứ thơ về sự lẻ loi quy chiếu lên cái nhìn, xác lập trạng thái của không gian – thời gian và con người. Mọi thứ chìm trong màu mắt ấy, màu mắt đã ngập nỗi buồn khi nhận ra những bức tường từ ánh mắt khác.

Lẻ loi, cô đơn, cô độc, đều diễn tả tình thế của một cá nhân không tìm thấy sự đồng cảm, sẻ chia nào từ đời sống. Có lẽ, trước khi thu mình vào một góc quán quen, họ đã kiếm tìm, đã mải miết và dường như đã thất bại. Em rót gió đông vào ly cạn, thấy đầy lên những lẻ loi của thân phận là hình ảnh khép lại bài thơ đầy ám ảnh về tuổi trẻ nơi đô thị. Ta sợ là, em sẽ bay đi như cơn gió muộn phiền kia.

Ta làm gì cho qua hết tháng tư?

Thế giới tồn tại theo cách chúng ta nhìn về nó. Bài thơ “Tháng tư” của Lê Minh Chánh mang cái nhìn khắc khoải, phủ lên tháng tư nỗi cô đơn và hi vọng.

Trái tim em không mang nổi bão bùng

Sau bão dông là bình yên. Sau đêm tối là ban mai. Bài “Biệt ca” của Nguyễn Thiên Ngân gợi lên trong lòng người đọc những hi vọng để bước về phía ban mai.

Lê Minh Chánh