Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Cầu vồng mưa

Bài thơ “Cầu vồng mưa” của Nguyệt Phạm mang lại cho chúng ta nhiều cảm xúc khi đứng trước nỗi buồn và niềm hạnh phúc của người con gái đang yêu.

Khi khóc

Trong mắt em cầu vồng mưa

Anh ở đâu về đi

Đường phố dài làm chi

Gió to nhiều bụi

Cay những nếp nhăn

Em gọi anh về

Em bắc cầu cho anh về…

Yêu anh cầu vồng mờ nước mắt

Một nghìn thương nhớ

Hai nghìn cầu vồng

Ba nghìn sắc

Cho ngày sáng trong

Tay trong tay hạnh phúc

Đi hết đầu cầu ta gặp nhau…

Khi cười

Trong mắt em cầu vồng mưa…

Lời bình:

Đọc bài thơ Cầu vồng mưa, tôi cứ nghe từ đâu đó rất xa một lời hát cũ: “Anh vụng về quên lau mắt thu mưa”. Em khóc, nước mắt và mưa, xem ra cũng không có gì mới lạ, rất dễ để người ta liên tưởng với nhau. Cái lạ thuộc về thi ảnh của bài thơ này là: cầu vồng trong mắt. Giữa cầu vồng và mắt em đang khóc, có gì để nương tựa, kết nối vào nhau?

Chắc là anh đã đi xa, xa hơn nơi mà em có thể biết. Thế nên, khóc gọi anh về, bắc cầu cho anh về, em đếm một nghìn, hai nghìn, ba nghìn. Nghe trong ý thơ thấp thoáng một mùa ngâu hay một cõi lòng ca dao (bắc cầu dải yếm). Cũng có thể, khi ngước nhìn lên ba nghìn sắc, những mênh mông vô cùng của thế giới đã ùa vào mắt em. Nhưng, cầu vồng và mắt em đang khóc thì có liên hệ gì?

Hóa ra, đi hết cây cầu kia, hết đường dài gió bụi là tay trong tay. Nụ cười và nước mắt đã ánh vào nhau những sắc cầu vồng của niềm hạnh phúc. Tứ thơ được triển khai thông qua hệ thống hình tượng khá kín đáo là điểm nổi bật của bài thơ này. Và, nổi bật hơn nữa trong mắt cầu vồng mưa kia chính là sắc màu nữ tính mà ta nhận ra trong thơ Nguyệt Phạm.

'Tháng ngày thì xanh mãi'

Mùa xuân không chỉ ở tiết trời và cảnh sắc, mà còn trong lòng người. Bài thơ “Tháng ngày thì xanh mãi” của Nguyễn Thiên Ngân cho ta cảm nhận về điều ấy.

Em xa

“Em xa” là một bài thơ hay của Trần Quốc Thực. Bài thơ mang yêu - thương trên những miền đợi chờ, xa khuất.

Nguyệt Phạm