Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Câu lạc bộ bóng đá của những cậu bé nhập cư

CLB đầu tiên của tôi là MBI, Malmö Boll och Idrottsförening. Tôi 6 tuổi khi bắt đầu vào đội.

Sân bóng được rải sỏi và nằm sau lưng một vài doanh trại màu xanh. Tôi đến sân tập trên những chiếc xe đạp mà mình trộm được.

Phải sinh hoạt tập thể lần đầu trong đời, tôi cư xử không được tốt lắm. HLV thường xuyên đuổi tôi về nhà và tôi đã chửi vào mặt họ. Lúc nào cũng có những yêu cầu phải chuyền bóng trong khi tôi chỉ thích lừa bóng. Chơi bóng mà không được lừa bóng, thì tôi có khác gì con cá mắc cạn.

MBI là tập thể của nhiều cậu bé nhập cư, chơi cùng với những cậu bé Thụy Điển. Khi thấy tôi cứ thích biểu diễn, các phụ huynh đứng ngoài la hét, gầm lên là “Hãy chuyền bóng đi”. Thế là tôi chửi họ nốt. Tôi đã thay đổi CLB rất nhiều lần, trước khi ổn định tại FBK Balkan. Ở đó là một câu chuyện khác.

Nếu ở MBI, các ông bố thường đứng ở hàng rào và khuyến khích: “Cố lên nào con, hay quá” thì ở đây, đám người lớn la hét: “Đá cho đàng hoàng vào lũ quỷ nhỏ, tao sẽ xử mẹ mày”.

Đám người Nam Tư điên loạn ấy hút thuốc như điên ở ngoài sân và quăng giày khắp nơi. Tôi nghĩ: “Tuyệt vời, đây mới chính là nơi của mình”.

HLV của chúng tôi là một người Bosnia, từng làm cầu thủ chuyên nghiệp ở Nam Tư, ông ấy giống như một người cha nuôi vậy. Thỉnh thoảng ông chở bọn tôi về nhà, cho ít tiền, mua kem cho cả bọn và cứu tôi thoát khỏi những cơn đói.

Thời gian đầu tiên ở đó, tôi chơi ở vị trí thủ môn. Tôi chả nhớ vì sao lại như vậy nữa. Có lẽ do một lần tôi quá điên với gã thủ môn của đội và nói: “Mày chụp chuối lắm. Tao còn hay hơn, đưa cái găng đây và xéo đi chỗ khác.”

Kiểu vậy. Nhưng đến trận sau, tôi phải nhận một rổ bàn thua và nổi điên. Tôi chửi tất cả. Tụi mày là rác rưởi, bóng đá là rác rưởi, cả thế giới này là đồ rác rưởi, tao sẽ chơi hockey và tránh xa cái môn bóng đá thổ tả này. Tao sẽ là một VĐV hockey chuyên nghiệp cho bọn mày biết tay.

Toi la Zlatan Ibrahimovic. anh 1

Những chàng trai đội bóng MBI, Zlatan Ibrahimovic đứng ở giữa hàng đứng. Nguồn: Sách Tôi là Zlatan Ibrahimovic.

Tôi tìm đến hockey, nhưng tiền đâu mà chơi. Đám dụng cụ lỉnh kỉnh hao tốn ấy giết chết mong muốn của tôi từ trong trứng nước. Thế là tôi đành phải quay lại với môn thể thao rác rưởi có tên gọi bóng đá. Tôi thôi làm thủ môn mà lên trên làm tiền đạo. Đó là nơi khởi đầu của những điều tốt đẹp.

Một ngày nọ, chúng tôi phải đá trận quan trọng. Tôi không có mặt trên sân và mọi người bắt đầu la lên: “Zlatan đâu? Zlatan đâu rồi?” Lúc ấy chỉ còn vài phút nữa là trận đấu sẽ diễn ra, HLV và đồng đội tức đến mức chỉ muốn giết chết tôi: “Thằng điên ấy đâu rồi? Sao nó có thể biến mất trong một trận quan trọng như thế này được chứ?”

Rồi họ thấy thằng điên ấy trên chiếc xe đạp ăn trộm đang phi như bay vào sân. Cứ ngỡ như nó cán luôn cả ông HLV đang nóng ruột, nhưng không, chiếc xe thắng một cái két, tôi chạy luôn vào sân, khỏi có màn chào hỏi gì cả.

Cay mắt vì cát bụi bay thẳng vào mắt, lại đang điên tiết vì đứa học trò hỗn láo, HLV vẫn cho tôi vào sân. Hình như trận ấy chúng tôi thắng, bọn tôi là một đội khá ngon lành.

Một lần khác, tôi bị phạt phải ngồi ngoài vì quậy phá gì đó, chuyện thường ngày ở huyện ấy mà. Hết hiệp một, chúng tôi bị đội “trẻ ngoan” Vellinge dẫn trước đến 0-4. Đấy là đội bóng của những đứa trẻ được ăn ngon mặc đẹp, cuộc sống đủ đầy. Còn chúng tôi là đội bóng của những đứa nhập cư khốn khổ.

Đứa nào cũng muốn thể hiện mình nhưng bất lực vì đối phương quá mạnh. Vậy mà HLV dám để tôi ngồi dự bị.

“Ơ kìa, ông bị khùng hả?” Tôi hỏi HLV.

“Nhóc con, bình tĩnh, tao sẽ sớm cho mày vào sân.”

Tôi được tung vào sân trong hiệp hai và ghi 8 bàn. Chúng tôi từ chỗ bị dẫn 0-4, thắng ngược lại 8-5 và cho đám trẻ ngoan một bài học. Tôi đá rất ngon, kỹ thuật đầy mình, hết sảy trong không gian hẹp. T

Tôi đã trở thành một nhà vô địch tí hon trong khu nhà của mẹ tôi như thế đó. Và tôi phát bệnh với đám người nhận vơ thành quả của mình, kiểu như: “Tôi biết ngay Zlatan rất đặc biệt mà”, hay: “Hồi đó tôi dạy nó đá bóng chứ ai”. Trước đó, chẳng có ai chìa tay ra cho tôi, bây giờ thì lại nói như thế.

Sự nghiệp bóng đá của tôi không suôn sẻ theo kiểu một phát lên ngay. Đâu có CLB lớn nào gõ cửa nhà tôi. Tôi hay đấy nhưng vẫn bị coi như một thằng dị hợm nhiều hơn. Người ta không thốt lên: “Ồ, đứa trẻ nào mà tài năng thế?”

Thay vào đấy là: “Ai lại cho thằng nhập cư này vào đội nhỉ?” Tôi cũng không có được sự ổn định trong những năm tháng đầu tiên bước vào nghề. Mới trận trước tám bàn, trận sau đã “như hạch” ngay.

Zlatan Ibrahimovic / David Lagercrantz / TH Books

SÁCH HAY

Song xanh khong kho hinh anh

Sống xanh không khó

0

Với sự phát triển của công nghệ, nhiều ứng dụng về sống xanh đã xuất hiện, giúp bạn có thêm động lực “kết thân” với Trái Đất.

Di nhu to giay trang hinh anh

Đi như tờ giấy trắng

0

Một trong những chuyến đi vào mùa Giáng sinh ghi dấu mãi trong tôi chính là về Đường Lâm, hay đúng hơn là về những ngôi làng quanh vùng Ba Vì, Sơn Tây.

Nhung ba chu khong gian hinh anh

Những bá chủ không gian

0

Khi Blue Origin phóng và hạ cánh thành công tên lửa New Shepard, Jeff Bezos chỉ viết vài dòng trên Twitter. Trái lại, Elon Musk "tuôn" cả tràng dài trên mạng xã hội.

Loan 12 su quan hinh anh

Loạn 12 sứ quân

0

Sau khi Ngô Xương Xí chết, họ Ngô hết người kế vị. Trong nước một ngày không thể không có vua, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi, lấy tôn hiệu là Vạn Thắng Vương.