Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Ảo ảnh xanh

“Chúng ta xanh, ôi chúng ta xanh” là tên bài thơ của tác giả trẻ Trần Minh Tâm. Bài thơ là khoảnh khắc của của một thực tại đầy mơ hồ mang tên ảo ảnh.

Các giấc mơ gờn gợn và liên tục biến đổi

Mình đã nghĩ gì rất xanh rồi để vụt mất

Những quãng rong chơi tôi gặp lại chính tôi.

***

Nhưng khi tôi nói với em

Về màu xanh

Chúng ta có thể xanh đến mức nào

Trong các ẩn dụ tuổi trẻ

Hè đã nhuộm vàng cây muồng hoàng yến

Chúng ta đi như những người điên.

***

Tự hỏi

Có thật là xanh không

Hay ảo ảnh một vạt chiều qua khung cửa.

Lời bình

Thế giới là một rừng biểu tượng (ý thơ C. Baudelaire)? Chính vì thế, ẩn giấu bên trong rừng biểu tượng ấy là những thông điệp, những ý nghĩa sâu xa. Ở một cấp độ nhất định, ẩn dụ là mặt cắt, thao tác để cấu trúc nên biểu tượng. Với dụng ý đó, tôi muốn đẩy ẩn dụ của Trần Minh Tâm đến giới hạn của biểu tượng, nhằm phát huy các khả năng phát nghĩa của nó.

Tuổi trẻ, giấc mơ, màu xanh, người điên, ảo ảnh, khung cửa có thể được xem là những biểu tượng khi chúng ta nhìn về những khoảnh khắc của cuộc đời. Màu xanh sự sống, màu xanh tuổi trẻ, màu xanh của giấc mơ, màu xanh hy vọng, màu của những gì tha thiết và dịu dàng, của hân hoan và một nỗi buồn ẩn giấu. Phía bên kia ảo ảnh xanh, người điên và khung cửa là những thực tại, là giới hạn. Nỗi buồn cứ loang về phía ấy.

Bài thơ viết bằng tâm trạng về (ở) thực tại, chưa phải là hoài niệm quá xa xôi. Bởi thế, tính đồng đại của màu xanh và ảo ảnh xanh chỉ như niềm thảng thốt qua khung cửa chiều. Tuy thế, cảm xúc đẹp với những ngôn từ còn tươi mới, cho ta hình dung về thực tại đang xanh lên giấc mơ của tuổi trẻ.

Hơi ấm theo em ngày thanh tân

“Thầm thì” là bài thơ của Bạch Diệp, in trong tập “Mùa Bạch Diệp”, thể hiện một chất thơ kín đáo, dịu dàng, đầy nữ tính.

'Còn lại gì từ năm mười tám tuổi'

Bài thơ “Còn lại gì từ năm mười tám tuổi” của Đinh Hoàng Anh ẩn chứa sự cảm thông, trước hết với chính mình. Tất cả dẫu đi qua, vẫn còn hy vọng ở phía trước.

Trần Minh Tâm