Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Ai về qua chỗ người thương?

Nguyễn Nhật Ánh đã quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh, thanh, thiếu niên Việt Nam qua những tác phẩm văn xuôi. Ông còn làm thơ và thơ ông rất đỗi dịu dàng.

Ai về qua chỗ người thương

Đứng giùm tôi

Trước cổng trường ngày xưa

Ướt giùm tôi

Chút trời mưa

Để nghe trên tóc

Hương vừa bay đi…

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Đọc bài thơ, ta nhận ra màu men của tháng năm học trò đã đi qua. Đó là màu men trong rất nhiều sáng tác của Nguyễn Nhật Ánh, cả ở văn xuôi và thơ, làm nên một vùng khí hậu của riêng ông.

Nào có ai đâu, chính tôi của bây giờ, trong khoảnh khắc nào đó chợt nhớ về cổng trường xưa, cơn mưa cũ và một làn hương đã bay đi cùng hình bóng người thương. Bài thơ đáng yêu xen chút gì tội nghiệp của một thời thơ dại.

Cấu trúc (ngầm ẩn) của lục bát vốn đều đặn nhịp nhàng, được tách thành những dòng thơ dài ngắn làm lộ ra trạng thái ngập ngừng, chơi vơi. Ngập ngừng, chơi vơi là thế mà vẫn toát lên nét mộng mơ dịu nhẹ, dẫu làn hương ấy đã bay đi, màu men ấy đã phai đi.

'Tháng ngày thì xanh mãi'

Mùa xuân không chỉ ở tiết trời và cảnh sắc, mà còn trong lòng người. Bài thơ “Tháng ngày thì xanh mãi” của Nguyễn Thiên Ngân cho ta cảm nhận về điều ấy.

Đặt tên cho phố

Mỹ Quyên ít xuất hiện trên các diễn đàn thơ. Dẫu như thế, bài “Đặt tên cho phố” vẫn mang dấu ấn đậm nét của một tâm hồn thi sĩ.

Nguyễn Nhật Ánh