Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Bạn có thể gặp phải vấn đề không hiển thị đầy đủ trên trình duyệt Firefox phiên bản mới nhất. Vui lòng xem hướng dẫn để khắc phục vấn đề

Tắt thông báo

Zing NewsTri thức trực tuyến

5 điều tôi ước mình biết trước khi bỏ đại học

Bỏ học giữa chừng chưa bao giờ là vấn đề được khuyến khích. Dù vậy, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ mình đã quyết định đúng hay sai.


nghi hoc anh 1

Không phải ai cũng may mắn có thời sinh viên trọn vẹn. Nhiều người học đến năm 2, năm 3 mới nhận ra bản thân không phù hợp với ngành học đã chọn và quyết định rẽ hướng.

Có thể nói đây là sự lựa chọn can đảm nhưng không dễ dàng. Với 5 bạn trẻ dưới đây, bước ngoặt này còn đem lại nhiều trải nghiệm riêng.

Chuyện của tôi

Tôi vốn là sinh viên ngành Quan hệ Quốc tế của một trường đại học ở TP.HCM. Hết năm 1, tôi bắt đầu thấy mình không thuộc về môi trường giáo dục và có ý định nghỉ. Điều tôi lo nhất là phản ứng của mẹ.

Thời điểm đó, gia đình tôi gặp vấn đề kinh tế. Mỗi tháng mẹ rất vất vả để đóng tiền học nên gần như đặt hết kỳ vọng vào tương lai tôi. Mẹ bảo: "Ráng học lấy bằng rồi về kiếm tiền phụ mẹ".

Tất nhiên, tôi thương và không muốn mẹ bất mãn. Nhưng lại càng không muốn mẹ phí tiền vô ích. Do đó tôi vẫn quyết định nghỉ, lén mẹ đi làm.

Sau 3,4 tháng, mẹ phát hiện và la tôi mấy ngày liền. Hai mẹ coi cãi nhau rồi chiến tranh lạnh đến 2 tuần.

Tôi nhận ra

Rời ghế nhà trường, tôi làm đủ công việc từ pha chế, telesale đến nhân viên bán hàng. Có thể trong mắt nhiều người những việc này không có gì gọi là thành công cả. Nhưng với tôi thì khác.

Công việc đem lại cho tôi nhiều trải nghiệm và gặp thêm những người bạn tuyệt vời. Tôi có đồng nghiệp tử tế, lương đủ trang trải sinh hoạt và mỗi ngày thức dậy đều vui vẻ trọn đến tối.

Với tôi, đó là thành công.

Tôi ước gì

Tôi ước mình đã nghỉ học sớm hơn, ngay từ ngày đầu bước vào giảng đường để đỡ tốn thời gian và tiền bạc.

Tôi không ủng hộ người khác đi con đường này. Tuy nhiên bài học của tôi là: "Hãy can đảm chọn điều mình muốn. Bởi định nghĩa thành công và hạnh phúc của mỗi người không giống nhau".

Chuyện của tôi

Tôi nghỉ học vì thấy được tiềm năng của việc kinh doanh đang làm và muốn chuyên tâm cho nó hơn. Khi đó, tôi đang dở dang năm 3 ngành Quản trị Kinh doanh (tiếng Nhật).

Thật ra, thời gian đầu tôi chỉ định bảo lưu 1 năm để phát triển công việc, đến khi việc ổn sẽ đi học lại. Tôi hiểu việc học và bằng cấp quan trọng như thế nào trong xã hội.

Thế nhưng, việc kinh doanh của tôi ngày càng phát triển và bận rộn hơn. Cho đến hiện tại, tôi nghĩ mình sẽ không quay lại trường nữa.

Tôi nhận ra

Hiện tôi đang làm chủ và mở nhiều chi nhánh kinh doanh điện thoại với lượng khách ổn định và doanh thu tốt. Áp dụng phần lớn kiến thức từng học ở trường vào kinh doanh, tôi tập thay đổi cho phù hợp với thực tế và cố gắng học thêm trong thời gian rảnh.

Dù vậy, tôi cũng rất tiếc phải bỏ dở ngành học của mình. Nếu đi học trọn 4 năm, có lẽ tôi sẽ còn học được nhiều kinh nghiệm và kiến thức từ thầy cô.

Tôi ước gì

Phải chi hoàn cảnh cho phép tôi thoải mái về tài chính hơn, không phải kiếm tiền từ sớm mà dành thời gian cho việc học.

Ngoài ra, khi đã đi làm rất khó để đi học lại. Vì vậy tôi vẫn hay khuyên những ai có ý định bảo lưu cân nhắc kỹ.

Chuyện của tôi

Lý do lớn nhất khiến tôi nghỉ học là vì tôi phát hiện mình đã chọn sai ngành. Tôi chọn tiếng Hàn theo rủ rê của bạn bè. Để rồi khi học đến năm 2, tôi mới thấy mình hoàn toàn không có đam mê với ngôn ngữ.

Bên cạnh đó, cách sắp xếp đăng ký môn học của trường cũng kém khoa học khiến tôi mất một đoạn kiến thức ở năm đầu.

Tôi quyết định bỏ ngang, tất nhiên với nỗi sợ rằng ba mẹ sẽ buồn và lo lắng. Tôi giấu gia đình, bạn bè và chỉ nói khi đã hoàn tất thủ tục bảo lưu.

Tôi nhận ra

Sau khi nghỉ, tôi ứng tuyển vào một công ty thời trang và trải qua các vị trí stylist, operation, customer service cho đến team lead như hiện tại.

Ở mỗi vị trí, tôi lại học được nhiều điều mới và rõ ràng hơn con đường mình đi.

Tôi ước gì

Đến giờ nhìn lại, tôi vẫn nghĩ phải chi năm 18 tuổi khi chọn ngành, chọn trường tôi lý trí hơn. Không vì ham vui với bạn bè mà chọn đại trường đại học không phù hợp với mình.

Chuyện của tôi

Tôi từng là thủ khoa ngành Dầu khí của đại học Bách Khoa và theo học Quản trị Kinh doanh Quốc tế ở Ngoại Thương. Đến cuối cùng, tôi đều nghỉ ngang cả hai trường để theo đuổi ước mơ kinh doanh.

Cũng như nhiều bạn "drop out", tôi nhận nhiều sự phản đối từ phía gia đình nhưng... đành chịu.

Đến nay tôi chưa từng hối hận vì đã lựa chọn như trên. Bởi sau 4 năm kinh doanh, tôi đã có được một số thành công nhất định và thu nhập dư dả.

Tôi nhận ra

Thành công không có nghĩa con đường tôi đi là dễ dàng. Thương trường cạnh tranh khốc liệt với nhiều rủi ro, tôi nhận ra vận hành kinh doanh đòi hỏi khối lượng kỹ năng và kiến thức khổng lồ.

Để bù đắp việc không có kiến thức từ trường lớp, tôi phải mày mò, đọc nhiều tài liệu, tìm thầy để học và "làm bài kiểm tra" trên chính công việc của mình. Không phải lúc nào tôi cũng "qua môn" dễ dàng.

Tôi ước gì

Tôi ước mình biết nghỉ học là dấu mốc mở ra hành trình vất vả và khó khăn.

Thực ra, với tôi đại học là khoảng thời gian "dễ thở" nhất. Thế giới ngoài kia thì không như vậy. Nếu đã xác định bỏ học, bạn nên biết rằng mình sẽ phải nỗ lực gấp 10 lần.

Chuyện của tôi

Thời điểm thi đại học, tôi chọn Ngôn ngữ Anh nhưng thiếu nửa điểm nên chuyển sang Nhật Bản học. Tôi vừa đi học, vừa làm công việc part-time là barista (nhân viên pha chế).

Dần dần, tôi thấy thích việc đi làm hơn cả những lớp học buồn chán ở trường. Tôi muốn nghỉ hẳn để theo nghề barista, nhưng cũng sợ mình phải đánh đổi chiếc bằng đại học với "zero" kinh nghiệm.

Tôi thuyết phục gia đình rằng có một công việc đàng hoàng và học hỏi từ nó thì vẫn không sao. Thấy tôi ổn, ba cũng từ từ vui lên và không nhắc việc này nữa.

Tôi nhận ra

Tôi đã thử qua nhiều việc, cuối cùng vẫn quay về với ly cà phê và ngành pha chế. Mọi người hay nghĩ làm cà phê là đi bưng bê, dọn dẹp. Thật ra không hẳn như vậy.

Công việc dạy tôi tính kiên nhẫn, cẩn thận, biết cách chăm sóc và quản lý, sắp xếp đâu ra đó. Nhờ đi làm sớm, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.

Tôi ước gì

Đi làm tôi mới biết mình còn thiếu hụt kiến thức và kỹ năng nhiều lắm. Sau tất cả, chưa một phút nào tôi nghĩ "biết vậy lúc đó đi học tiếp".

Hiểu rõ bản thân và hoàn thiện hơn qua mỗi va chạm trong đời, tôi nghĩ mình đã có những trải nghiệm mà các bạn đồng trang lứa chưa chắc có được.

Thiên Hân

Đồ họa: Bảo Minh

Bạn có thể quan tâm